Ta lặng im nghe tiếng vọng trong lòng
sự lặng tờ trước một cơn sóng dữ
dẫu yên ả, nhưng tận sâu lòng nước
đã sục sôi những thương nhớ tuôn trào.
.
Ngày vẫn thế chỉ riêng mình thấy khác
bước nặng nề dọc những nẻo đi về
kỉ niệm cũ chẳng khơi màu chi nữa
nhưng sao lòng đau đáu những cô đơn.
.
Con đường cũ đưa mình về một nẻo
nẻo thương yêu đã đợi tự bao giờ
người đông quá mình tìm nhau thật khó
để không rời nhớ giữ chặt tay nhau.
.
Sống vô thường nên đời người hữu hạn
hãy tận lòng cho mỗi khắc trôi qua
dẫu dâu bể hay tim nhiều vết xước
hết khó khăn này, mình sẽ lớn khôn.
.
.
.
.
.

