Để nói về vẻ đẹp một nơi chốn chắc có lẽ còn tuỳ thuộc vào cách nhìn của mỗi người.
Có nơi mang vẻ đẹp lung linh, hào nhoáng, tạo cho người nhìn một sự mới lạ, thu hút khiến ta khát khao được bước chân vào khám phá.
Có nơi đủ đẹp, đủ lạnh như những mùa đông, nhưng cũng đủ buồn, khiến đối phương cảm thấy cách trở, nhưng vẫn chưa muốn rời đi tìm mùa xuân ấm áp.
Lại có nơi đẹp bởi sự giản dị, sâu lắng, dịu dàng, dẫu chỉ là những thứ giản đơn đời thường nhưng lại khiến ta muốn chạm vào sâu hơn nữa.
Có lẽ đó là cái đẹp khó nhất để tìm thấy.
Bởi vẻ đẹp đó đòi hỏi ta phải dành rất nhiều thời gian, sự kiên nhẫn để từ từ cảm nhận, từng chút một bước chân vào, để có thể thấy rằng đằng sau sự yên tĩnh kia là một thế giới diệu kỳ, không phải chỉ đẹp bởi những mộng mơ, mà vẻ đẹp đó còn là sự đan xen của tất cả những thăng trầm.
Sự bình yên đó không phải hiển nhiên có được mà phải trải qua những gió bão để rồi sau đó học cách tự tạo nên những bình yên.
Ở đó ta thấy mùa xuân hoa lá vẫn khoe sắc, mùa hè vẫn nóng, mùa thu vẫn mát, mùa đông vẫn lạnh, mọi thứ cứ hiển nhiên và tuần tự trôi qua như đúng quy luật của nó. Đó mới là thực tế. Đó mới là đời.
“Thật rất đơn sơ: người ta chỉ nhìn thấy rõ là với trái tim. Cái cốt thiết, cái tinh thể, cái đó vô hình với hai con mắt”. – Hoàng tử bé
.
.
.
.
.

