Nhiều lần trong đêm tối,
con đã ước, con ước một giây thôi được sống cuộc đời mình
dù chỉ một giây thôi
một giây không gánh gồng, không níu giữ, không trách nhiệm, không ràng buộc
một giây thôi,
một giây ngắn ngủi vì con cần tự do, vì thấy những ồn ào ngoài kia chẳng còn ý nghĩa gì.
.
Con đâu chọn sinh ra chỉ để làm hài lòng một ai khác
con chỉ muốn được sinh ra và sống cuộc đời chính mình
cho đến ngày mình tan biến.
.
Đâu là đúng, đâu là sai
sao cuộc đời có quá nhiều quy tắc?
Mỗi gian nan, mỗi khó khăn, mỗi thử thách, mỗi vấp ngã, mỗi thăng trầm, mỗi người từng gặp, từng thương, từng ở lại, từng ra đi….con muốn tạm gác lại, tạm quên đi.
.
Nhiều lần hoang mang, con cố tìm kiếm xung quanh để le lói lên một tia hy vọng…
nhưng thật phũ phàng, vẫn thấy mình nhỏ bé và cô đơn.
Cô đơn tới nó khiến con gục ngã,
trong cơn chới với con không ngừng tự hỏi: những đêm tối đó liệu có là cuối cùng hay mọi chuyện chỉ vừa mới bắt đầu?
Con thật sự không biết, liệu còn bao nhiêu lần như thế nữa?
Con không biết.
.
Nước mắt con rơi vẫn chưa một ai nhìn thấy
bóng đêm con mang vẫn chưa dám chia sẻ cùng ai
trời ơi, con muốn biết mình còn bao lần nữa?
những đêm tối như này…
một giây thôi con muốn được một mình.
.
.
.
.
.

