Vài ký ức nhỏ nhặt của kiếp người
chỉ để nhắc rằng mình từng vỡ vụn
vẫn sẽ bước vững vàng qua bóng tối
kiếp người này chắc cũng được an bày.
.
Có đau mấy thì lòng ta vẫn thế
vẫn bao dung yên lặng và đợi chờ
dẫu mọi sự vốn đã là như thế
sao vẫn nhói lòng khi gợi chuyện xưa.
.
Ta tự hỏi rằng ta ở hiện tại
vẫn chông chênh mà chẳng thể trưởng thành
vẫn cứ ngỡ thời gian dần phai nhạt
sao bây giờ đau đáu vết thương sâu.
.
Ngày tháng rộng, đường dài còn phía trước
bên trong ta đã thấu suốt vài phần
chọn dừng lại và xuôi theo dòng chảy
tự nhắc mình thôi gợi chuyện năm xưa.
.
Có hốt hoảng thì cuộc đời vẫn thế
đâu vì ta mà chậm lại giây nào
phút thinh lặng nghe tiếng lòng thầm gọi
ta ơi ta, có tiếc một cuộc đời.
.
.
.
.
.

