Ta từng trách những lần đời dâu bể
khiến bao phen chới với ngậm ngùi
ta từng trách sao những lời cay nghiệt
khiến tim đau mà chẳng thể cất lời.
.
Từ mắt ta người thấy được những gì
tiếng lòng ta người bao phần thấu được
bởi tâm tư đã chôn vùi thật chặt
tự thấy mình cũng chẳng muốn phân trần.
.
Cũng chẳng vội mà buông lời ân oán
ngồi lại đây nghe trọn những niềm thương
sức mạnh ấy dìu mình qua cay đắng
bão sẽ qua, tia nắng lại ươm vàng.
.
Giờ thì chẳng bận lòng chi tất cả
như gió kia thổi giông tố qua đi
chỉ để thấy lòng mình như nắng mới
sau mưa giông, bão tố cũng tan dần.
.
Dẫu vấp ngã hay trăm lần đau đớn
đợi một lần được đổi lấy lớn khôn
như cái cách mà mình đã từng đợi
đợi cho mình lành lại trái tim đau.
.
.
.
.
.

