Đời ta cũng lắm lần giông bão
Có mấy ai thấu được đời ta
Chân ta cũng lắm lần vấp ngã
Có mấy ai đứng cạnh dìu ta.
.
Đời ta cũng nằm gai nếm mật
Thức trắng đêm nhìn giấc mộng qua
Giây phút ấy lòng ta tự hỏi:
Vết sẹo hằn sao vẫn chưa nguôi?
.
.
.
.
Một người đang đi – thông qua con chữ làm tấm gương phản chiếu để tự soi thấy chính mình