Mỗi sớm mai thức dậy
tôi nhắc mình phải đi
cũng không cần phải vội
chỉ biết là vẫn đi.
.
Tôi tập đi thật chậm
để giữ mình vững vàng
từng chặng từng chặng một
cứ thế mà bước qua.
.
Lắm lúc đi một mình
hay cùng Người bên cạnh
tôi nhắc mình nắm chặt
hơi ấm đôi bàn tay.
.
Tôi nghĩ mình đã hẹn
gặp lại một linh hồn
đã từ muôn ngàn kiếp
chỉ còn đợi nhân duyên.
.
Mỗi ngày vẫn mỗi đi
không phải cho ai khác
cho tôi ở quá khứ
và tôi của sau này.
.
Dẫu vẫn có những ngày
tôi chỉ ngồi lặng lẽ
chờ niềm đau qua đi
tôi chờ và tôi biết
mọi chuyện rồi cũng qua
đâu có gì phải vội
mình sẽ lại bắt đầu.
.
.
.
.
.

