Nhiều người bảo sao mình nhiều mơ mộng
mơ chi cao sống thực tế phải hời
lớn khôn rồi thì cũng nên ổn định
đừng sống đời mà quá khác với đời.
.
Mình thì biết đời mình cũng hữu hạn
dốc hết lòng sống cho trọn vẹn ngày
sống như thể hôm nay là ngày cuối
chỉ để mình không khắc khoải tiếc hoài.
.
Có nỗi buồn cũng bày ra giấy mực
những tâm tư cứ thế để rót đầy
dẫu độc hành nhưng cũng chưa từng sợ
bởi mỗi người tự chọn nẻo đi về.
.
Người cũng hỏi mình có chi vĩ đại
chứ bình thường thì ai chẳng như ai
mình cũng muốn nhiều lần mình cũng muốn
muốn lớn lao muốn làm việc phi thường.
.
Rồi cũng thấy mình đã làm được thế
là lòng mình chứa được những cô đơn
mình đã dám một lần và đối diện
trước những cơn sóng dữ đến bên đời.
.
Lòng mình rộng chứa được nhiều tâm sự
nhưng sao không chứa nỗi một câu từ
mình có thể bỏ qua cho tất cả
vậy mà lời chỉ trích lại đau chưa.
.
Mà phải trái đúng sai đâu cần rõ
tận cuối đời vẫn chưa thể trả lời
nên thôi vậy, mình cần chi phải vội
có đúng sai khôn dại để từ từ.
.
Đời cũng lắm người phi thường vĩ đại
thì cũng cần những kẻ sống bình thường
nên vẫn chọn cái mỉm cười im lặng
sống cho qua trọn hết kiếp người này.
.
.
.

