Nàng đã có hơn nửa năm im ắng trên mạng xã hội, trong một vài tin nhắn nàng nhận được của những người bạn cũ, bạn hỏi:
Dạo này cuộc sống nàng thế nào?
Thật may vì nàng có thể trả lời bạn rằng: nàng vẫn vui, cuộc sống vẫn tốt, mọi thứ vẫn ổn, mỗi ngày trôi qua thấy có nhiều sự dễ chịu.
Nàng bắt đầu viết tay trở lại, bắt đầu viết nhiều hơn, viết trên cùng một quyển sổ, nàng như thấy lại mình trong từng đoạn thời gian nàng bước qua.
Viết đều đặn, viết không ngưng nghỉ, không phải cho ai khác, là viết cho chính nàng. Những công việc vui vẻ, mang lại nhiều sự dễ chịu và không áp lực.
Sự chậm lại trong nửa năm qua, nó như quá trình nàng lùi lại để hồi phục và tích luỹ một sức bền cho chính mình, quá trình đi sâu vào bên trong và có phần đơn độc.
Nàng vừa độc hành trên hành trình đó, cũng vừa đồng hành cùng những điều tốt đẹp bên ngoài.
Một sự lùi lại, một vài thứ tạm dừng, một vài mối quan hệ đã dám lựa chọn kết thúc, một vài mối quan hệ khác thì tạm rời xa. Nó không hẳn là sự kết thúc, mà chỉ là mối quan hệ đó không thích hợp gặp trong thời điểm này, sự tạm dừng cho một giai đoạn, để nhường lại không gian cho những điều phù hợp nhất và ưu tiên nhất ở lại.
Như một khoảng lặng trước một đoạn điệp khúc cao trào. Như sự chuyển mình trước khi xuất hiện những tia nắng bình minh rực rỡ. Tất cả những điều tốt đẹp, lớn lao đều cần được xây đắp từ những điều tốt đẹp nhỏ bé, và sự xây đắp đó luôn cần có quá trình.
Thả lỏng đón nhận mọi thứ với lòng biết ơn cho những điều nhỏ bé, tốt đẹp và miễn phí từ cuộc đời này như: tiếng chim hót, tiếng mưa rơi, mùi cỏ cây, mùi hoa lá, mặt trời mọc, những tia sáng bình minh đầu ngày.
Nàng học cách đón nhận và ghi nhớ thật rõ, thật rõ từng điều một. Bình tĩnh sống, dù cho mỗi ngày trôi qua có vội vàng hay êm ả. Sống một cuộc đời của chính mình, chẳng bận tâm là giống hay khác số đông.
Chậm lại thật ra không đáng sợ nếu như ta nhận ra việc chậm lại đó mang lại ý nghĩa gì.
Có thể chậm lại, có thể âm thầm, và cũng chỉ mình mình mới ghi nhận được những chiến thắng vang dội sâu bên trong đó.
Chậm lại để rồi bắt gặp khoảnh khắc chợt bừng tỉnh. Đó là lúc nhận ra những điều cực kỳ ý nghĩa và quý giá mà mình đã vô tình quên mất.
Và ngày hôm nay nàng đã có thể sống thật trọn vẹn trong mỗi khoảnh khắc một.
.
.
.
