“Sinh nhật”
Những năm gần đây, nàng nhìn ngày này theo một ý nghĩa khác. Ngày này của 30 năm về trước, mẹ sắp đón thêm một đứa con gái chào đời. Có lẽ vì nàng cũng đang ở tầm tuổi mẹ ngày xưa. Có lẽ cũng bắt đầu lớn hơn chút, biết suy nghĩ nhiều hơn, trưởng thành hơn, biết hiểu và thương nhiều hơn.
Bỏ qua những khoảng cách thế hệ, bỏ qua những giận hờn, bỏ qua những hiểu lầm, cãi vả vì không có sự thấu hiểu dành cho nhau, nàng phải thừa nhận rằng thế hệ ông bà, cha mẹ ta ngày xưa khó khăn và thiếu thốn hơn ta rất nhiều.
Cuộc sống của họ là những ngày mưu sinh với cơm áo gạo tiền, lo cái ăn cái mặc, miễn sao cho con cái được đủ đầy.
Cuộc sống của họ không có những cuộc khủng hoảng hiện sinh, không có trầm cảm, không có những rối loạn về tinh thần.
Họ không hiểu tại sao với công việc lương cao ngất ngưởng mà người ta lại từ bỏ chỉ vì không thấy được giá trị của bản thân. Họ không hiểu tại sao ở cái tuổi này mà vẫn chưa chịu lập gia đình, để sau này có người chăm sóc. Họ không hiểu tại sao có chút áp lực đó mà lại làm con người mất mạng như thời còn chiến tranh.
Họ cũng không dám thừa nhận những nỗi sợ của chính mình (sợ bị tụt hậu, sợ bị quê mùa, sợ không còn quyền lực, sợ không còn giá trị trong mắt con cái, sợ bản thân là gánh nặng của bệnh tật, ốm đau và tuổi già).
Người ta hay nói người già với trẻ nhỏ giống nhau, ăn cần phải đút và rất cần tình thương.
Một nửa cuộc đời có lẽ ta chỉ là người nhận mà chưa bao giờ cho đi.
Vào cái năm mà ta còn là một đứa trẻ nhõng nhèo, ôm chân, gây sự chú ý với họ.
Vào cái năm mà ta hỏi họ 10 vạn câu hỏi vì sao và vẫn nhận được đủ các câu trả lời.
Vào cái năm mà ta gạt họ ra để chạy theo những ước mơ lấp lánh bên ngoài.
Vào cái năm họ hỏi ta một câu hỏi, và nhận được sự im lặng vì bất đồng quan điểm, khoảng cách thế hệ.
Vào cái năm ta nghĩ mình đã lớn, đã đi được nhiều nơi, học được nhiều thứ, vào lúc sự tự tin và nhiệt huyết tuổi trẻ nghĩ rằng mình đã vững vàng để có thể đi con đường của riêng mình, mà không cần thêm sự dạy dỗ hay sự can dự nhiều từ họ. Ta chán ghét sự bảo thủ, áp đặt, ta không muốn trở thành một người với tính cách giống họ…..
Thì bất chợt một ngày ta soi gương và nhận ra trong ta là một phần dáng hình của họ.
Vào cái năm ta chỉ biết nhận và hưởng thụ.
Và giờ là lúc ta cần trả lại họ sự bao dung và kiên nhẫn.
.
.
.
.
.
