Sau một giấc ngủ vùi
mơ thấy mình sống một đời với những an yên
dẫu trời hôm nay còn nhiều mây u ám
đâu còn cách nào khác
mình tự sưởi ấm chính mình.
.
Qua rồi những so sánh thiệt hơn
qua rồi những tìm kiếm mệt nhoài
qua rồi những hoang mang lạc lối
qua rồi những tháng ngày mệt lả
qua rồi những giận hờn vặt vãnh
qua rồi những thương nhớ khôn nguôi
qua rồi những mộng mơ về chân trời xa lạ
ngồi xuống đây để quên hết những ồn ào.
.
Qua mỗi một vết thương
mình lại thấy một con đường
để có thể thản nhiên trước bao điều
để học cách thứ tha nhiều hơn trước.
Không muốn giữ mình trong một cuộc đời quá chật
muốn giữ mình rộng lớn để chứa cả những bao dung.
.
Rồi mai đây vẫn lặng lẽ hay sum vầy
vẫn một mình hay sẽ ngồi cùng ai để nhìn ngắm một cơn mưa đầu mùa.
Liệu có còn giữ mình được bình yên cho những gian nan sắp tới?
Trái tim liệu có còn lại một chút vấn vương?
Mình đã quên chưa một yêu thương đã không còn?
.
Chọn nắm lấy một bàn tay
như việc mình lựa chọn ươm một mầm cây.
Không thể biết ngày mai là nắng chói hay mưa dầm
không thể biết liệu mình có đợi được ngày cây ra trái
không thể biết sớm mai thức dậy cây có úa tàn
chỉ biết mỗi ngày cứ thế mà vun vén, chăm bón
việc còn lại cứ giao ở cuộc đời.
Đời người chỉ cần gặp nhau đúng lúc
dẫu muộn,
cũng xem như đủ đầy.
.
.
.
.

