Ta nhìn ta giữa dòng đời
hỏi rằng đã được mấy phần an yên
dòng người tấp nập đông vui
sao ta chỉ thấy mình ta lặng thầm.
.
Những người thân đến tận cùng
sao không thấy nổi một người từng quen
ta rằng tất tả ngược xuôi
nhiều lần muốn giữ, nhưng rồi vụt qua.
.
Cũng từng nắm chắc trong tay
nhưng không hiểu được tại sao nhạt dần
ra công dằn vặt hỏi lần:
hoá ra mới biết một phần do duyên.
.
Tưởng rằng thân đến triền miên
đâu ai lại nghĩ dở dang nửa đường
ta nhìn ta mắt lệ trào
thương cho thân phận kiếp người lẻ loi.
.
Ta nhìn ta giữa dòng đời
lần này ta vẫn một mình với ta
ngồi lặng lẽ mắt xa xa
thảnh thơi ngồi ngắm chim ca vui đùa.
.
Ta rằng hạnh phúc thật gần
đây này khoảnh khắc được ngồi lại đây
ta rằng cũng lắm bao phen
ngược xuôi hối hả chạy theo cuộc đời.
.
Bao nhiêu năm tháng vội vàng
để ta đổi lại một giờ an yên
miệng cười, dáng cũng thong dong
cố nhân năm cũ gửi nhau lời chào.
.
Không cần nhắc lại chuyện xưa
thương nhau đâu hẳn cùng nhau chung đường
đành rằng mỗi cuộc phân ly
nhớ thương dằn vặt khuôn nguôi trong lòng.
.
Ân tình ta đã nợ nhau
mỗi người tự biết rồi chôn chặt lòng
gặp nhau đâu chỉ một lần
muôn vàn kiếp trước đã từng hẹn nhau.
.
.
.
.

