Vì yêu thương ấy đã không thể bắt đầu
nên đợi cho người hạnh phúc, rồi mình sẽ buông.
Cứ ngu ngốc đợi chờ, rồi nghĩ rằng mình bao dung
cứ ngu ngốc cho đi, rồi nghĩ rằng mình rộng lượng
cứ nghĩ mình vững vàng, ai ngờ đâu mình đang tự lừa mình.
Miệng luôn cười, dẫu bên trong là khao khát,
chỉ giữ cho riêng mình biết.
.
Giữa những hoang mang, những bình yên mình có
cố chấp vá bằng những yêu thương, thì bên trong vẫn là đầy trống rỗng,
vẫn không thể lành lặn, một trái tim cô đơn, một góc khuất của nỗi buồn.
Nên chẳng thể trách ai vì đã không ai có thể hiểu được mình.
Rồi đợi cho khi hết khó khăn
đợi cho đến lúc yên lòng
chợt thấy ấm áp sau một cơn mưa
ấm áp từ đôi tay mình chọn
tự hỏi chính mình: liệu có cần thêm?
.
Xem đó như một quãng đường thử thách
bước qua khó khăn này, rồi mình sẽ lớn khôn.
Buồn làm chi vì một thứ đã không thuộc về mình
khoảnh khắc buộc dừng lại cũng là một nhân duyên.
Dù rằng là điều mình không muốn
đành hẹn người một kiếp khác đủ đầy
chỉ cần nghĩ vậy thôi
rồi mình sẽ yên lòng.
.
.
.
.
.
.

