Buổi sáng
quán quen
nơi góc đường quen thuộc
mình ngồi xuống cùng nhau
lặng lẽ và ngắm nhìn.
Nhìn dòng người lướt qua với những mục tiêu đã định sẵn
nhìn những bình an hiếm hoi lướt qua từng nét mặt
ai cũng vội vã
lao về phía góc trời.
.
Ước muốn đôi lúc giản đơn
chỉ là, sau một đêm thức dậy và thấy nắng
nhưng những điều đơn giản ấy
đôi lúc khó nhận ra.
.
Những người đã rời đi và những người còn ở lại,
chúng ta, những linh hồn đã gặp nhau từ rất lâu, từ nhiều kiếp sống khác
những số phận đến từ muôn nghìn kiếp
những linh hồn đều bước qua khó nhọc để trưởng thành.
kiếp người khác nhau nên cách đi cũng chẳng giống.
.
Đâu ai muốn kiếp người này ngắn ngủi
đâu ai muốn một mai phải rời đi
đâu ai biết sớm mai sẽ thế nào
khi mặt trời hừng đông chưa ló dạng
đâu ai muốn phải rời đi như thế
khi khát khao chưa vơi được bao phần
khi vết thương cũng chưa dần khép miệng
những giận hờn chưa vứt bỏ được bao.
.
Tháng năm quẩn quanh
nhiều nỗi lòng chất chứa
nhìn lại kiếp người
một chút tổn thương
đôi lần vấp ngã
có đáng là bao
liệu còn bao lâu?
để có thể đi hết đoạn đường này.
.
.
.
.
.

