Những lúc cùng anh ngồi thinh lặng
vài nét đắm chiêu cái nhíu mày
em hiểu vì sao mình ở lại
dẫu đã lắm lần sắp chia xa.
.
Anh ngồi lặng lẽ tay nắm chặt
đan giữa tay anh bàn tay em
tách cà phê nhỏ rơi từng giọt
ngoài phố nắng xuân đã ươm vàng.
.
Anh ngắm gì thế tri kỷ ơi!
trông anh tư lự lắm lo toan
hay đường anh đi nhiều ngã rẽ
sao ngước nhìn em thoáng u buồn.
.
Đời nhiều lần bảo anh khó đoán
tâm tư chất kín cả tường vây
nhưng anh chẳng bận tâm chi hết
bởi đã có em thấu hiểu lòng.
.
Anh hãy cứ để nước mắt rơi
bởi đời vốn dĩ nhiều đau khổ
mặc kệ người đời cười anh vậy
vì anh cũng chỉ rất con người.
.
Em là gió mát cuối mùa thu
em là chăn ấm mùa đông lạnh
bàn tay nhỏ bé anh cầm chặt
nơi chốn bình yên anh gọi “Nhà”.
.
.
.

