Skip to content
nguoithuongkhoinghiep.com

nguoithuongkhoinghiep.com

Một người đang đi – thông qua con chữ làm tấm gương phản chiếu để tự soi thấy chính mình

Menu
  • Bài viết
  • Tản văn
  • Chuyện viết
  • Ngẫu hứng
  • #nhatkynang
Menu
hỏi để thương

Hỏi để thương

Posted on 24/04/202416/05/2024 by admin

Đêm qua bụng quặng đau cả đêm bởi những cơn đau tưởng như mất thở, 1h sáng thức dậy lọ mò tìm thuốc để uống, cũng may là cơn đau đã qua, sáng nay thức dậy thấy người nhẹ hơn nhiều.

Sẽ đến một buổi sáng nào đó trong đời, bạn thức dậy, và tự dưng trong đầu bật lên một ý nghĩ: Cảm ơn mình, vì đã khỏe mạnh, để bắt đầu một ngày mới!

Điều này nghe có vẻ giản đơn, thậm chí buồn cười, bởi khỏe mạnh lúc thức dậy với nhiều người chẳng phải là việc gì to tát hay ghê gớm lắm. Nhưng đó là khi bạn chưa gặp vấn đề gì về sức khỏe, chưa thấu hiểu được hết bản thân, chưa trân trọng đủ những yêu thương trong cuộc đời này và có khi may mắn chẳng phải gánh vác trách nhiệm gì nặng nề ở trên vai nữa. Còn không, thì việc thức dậy và khỏe mạnh, quả thật là việc may mắn nhất trên cuộc đời này.

Vẫn biết ngoài kia còn rất nhiều người phải bận rộn cho cơm áo gạo tiền, bận rộn lao vào cuộc mưu sinh bằng mọi giá. Mình không phải là họ nên không thể nói là đúng hay sai. Song cũng biết có nhiều người xung quanh mình những năm gần đây cũng đã bắt đầu quan tâm nhiều hơn đến vấn đề sức khoẻ thể chất, lẫn sức khoẻ tinh thần.

Bản thân giờ đây thấy vui mỗi khi gặp một vài người bạn, tụi mình thường hỏi nhau: Dạo này khoẻ không, có vui không?

.
Thường vào những ngày đầu năm mới khi gặp nhau người ta hay hỏi:

Năm qua bạn đã đạt được những gì, thăng tiến ra sao, đã mua được bao nhiêu căn nhà, bao nhiêu chiếc xe….v.v. Điều đó chẳng vấn đề gì, bởi một ngày còn sống là một ngày còn biểu hiện mà. Hay có người sẽ hỏi sao tuổi này không lấy vợ, sao không cưới chồng đi, định ở vậy quài à? Sao không đẻ con đi? Mấy con rồi, khi nào thì đẻ đứa nữa, đẻ thêm đi…v.v. Sao chưa kết hôn, bao giờ kết hôn, tại sao không kết hôn, làm người không đi tu thì phải kết hôn đi.

Kết hôn. Và phải kết hôn với người môn đăng hộ đối. Đám đông không đồng tình với những người quá tuổi 30 mà chưa kết hôn. Phải kết hôn. Phải kết hôn cho giống người ta. Kết hôn vốn là vấn đề hết sức bình thường của xã hội. Trai lớn dựng vợ. Gái lớn gả chồng.

Để rồi bao nhiêu người vội vàng kết hôn mà không có hiểu và không có thương? Và bao nhiêu người kết hôn xong có hạnh phúc? Họ có hạnh phúc với sự ghép đôi đó không?

Có con thì dễ nhưng nuôi dạy con, để con trưởng thành theo cách của nó thì khó khăn vô vàn. Chưa kể đến, đứa con được ra đời và lớn lên trong một gia đình không có hạnh phúc. Có con xong thì sao, thì tiếp tục đối mặt với cuộc vật lộn mưu sinh, để lo cho nó, áp đặt nó, rồi muốn nó phải biết ơn vì những gì cha mẹ đã hy sinh cho nó có được cuộc sống như con nhà người ta.

Chẳng ai hỏi nhau, có đủ chín chắn chưa, có đủ trưởng thành để chịu trách nhiệm, để chăm lo cho một người khác ngoài bản thân mình chưa? Chẳng ai hỏi nhau có đang hạnh phúc dù là độc thân hay đang ở trong mối quan hệ gia đình? Chẳng ai hỏi nhau trước khi bước vào cuộc hôn nhân đó đã chuẩn bị đầy đủ lòng thương, sự nhẫn nại, hy sinh, thấu hiểu, để ở lại bên cạnh người thương những lúc khó khăn nhất hay không, bởi tình yêu ngoài những lúc vui tươi, hạnh phúc thì vẫn còn những lúc buồn bã, giận dữ. Chẳng ai hỏi nhau đã chuẩn bị gì để đón chào và nuôi dưỡng những đứa con sẽ được sinh ra: cách giáo dục, nuôi dạy, không những là chăm lo về cái ăn cái mặt, nuôi dưỡng về sức khoẻ thể chất mà còn cả sức khoẻ tinh thần nữa.

Và rồi chúng ta bắt đầu công cuộc chạy trốn.

Có người lao đầu vào công việc để quên đi. Có người lao đầu vào chất kích thích, có người tìm đến rượu bia để khuây khoả. Có người lao đầu vào cuộc tu thiền, yoga ….Có nơi để trú ẩn.

Nhiều người tìm đến hôn nhân như một sự chạy trốn, khoả lấp, họ không biết cách truyền thông, kết nối và tạo dựng một mối quan hệ khoẻ mạnh. Đến tuổi thì kết hôn sinh con cho giống đám đông, cho giống xã hội, để kết quả là gây ra những cuộc hôn nhân đổ vỡ, gây ra những nỗi đau không thể cứu vãn, những vết thương không thể chữa lành và cả những đứa trẻ vô tội.

Nhà tâm lý học người Mỹ, Ronald P. Rohner, từng đưa ra kết luận: Đặc tính của một gia đình khỏe mạnh, một môi trường nuôi dưỡng trẻ lành mạnh đó là sự ấm áp. Và sự ấm áp này phải nằm ở cảm nhận của đứa trẻ, chứ không phải chỉ ở đánh giá hay niềm tin của cha mẹ. Khi đứa trẻ không có sự gần gũi về cơ thể như ôm ấp, vuốt ve, không được khen ngợi, không được động viên khích lệ và nói những lời dễ chịu, hay khi thường phải hứng chịu những hành động chế giễu, chửi mắng, ngôn từ gây tổn thương hay là sự thờ ơ và bỏ mặc, về mặt vật lý cũng như về mặt tinh thần, đó là gia đình độc hại, những mối quan hệ không chất lượng.

Mỗi một con người được sinh ra đều có nhu cầu tình cảm từ những người thân, những người gắn bó từ những ngày đầu. Khi bé, nhu cầu được bảo vệ, che chở, chăm chút. Lớn lên, đó là nhu cầu được dõi theo, dìu dắt, an ủi, tôn trọng, lắng nghe, công nhận và khi những nhu cầu tình cảm này không được đáp ứng, đứa trẻ lớn lên với những vấn đề tâm lý. Chúng sẽ thường có cảm giác chông chênh, bất an, lo lắng, thiếu thốn, sợ bị bỏ rơi hoặc một số khác chọn cách tự cô lập chính mình bằng cách dựng lên một hàng rào phòng thủ để bảo vệ mình trước nỗi đau đến từ thất vọng do các nhu cầu tình cảm không được đáp ứng, và trở thành người thiếu cởi mở trong cảm xúc. Chúng bị đánh mất một phần tuổi thơ của mình, mất một phần cơ hội để tìm tòi, xác định và phát triển cái tôi để trở thành một cá thể riêng biệt và khoẻ mạnh.

Bị bỏ rơi, sao nhãng, lơ là được các nhà tâm lý học coi là một dạng của ngược đãi tinh thần. Những nỗi đau về tinh thần sẽ rất khó để người ngoài phát hiện ra, bởi nó không thể hiện ra bên ngoài, không để lại những vết tím bầm trên thân thể, đứa trẻ vẫn được đi học, được ăn uống sinh hoạt bình thường, nhưng tác động tâm lý của nó vô cùng to lớn và thường để lại những hậu quả lâu dài.

Theo một nghiên cứu của Đại học California, chấn thương tinh thần lâu dài ở tuổi thơ có thể tác động khiến cấu trúc và chức năng của não bộ thay đổi. Trẻ nhỏ thiếu sự ấm áp từ người chăm sóc khi lớn lên cũng thường có hồi hải mã nhỏ hơn. Vùng não bộ này quan trọng cho trí nhớ, sự điều hòa cảm xúc, điều chế stress, thiếu sự dẻo dai về tinh thần, thiếu sự bình tĩnh và cân bằng cảm xúc để đối mặt với những khó khăn trong cuộc sống. Nếu như không được chữa lành, một lúc nào đó khủng hoảng và trầm cảm có thể bùng nổ.

Khi không được yêu thương thì người ta không quen với việc yêu thương người khác. Rohner từng diễn đạt: những cá nhân bị bỏ rơi gặp khó khăn để biểu đạt tình yêu và không biết cách đón nhận nó từ người khác.

Ít ai hỏi: Trong năm qua, bạn đã buông được những gì, tha thứ ra sao, đã cho đi được bao nhiêu, giúp đỡ những người khác như thế nào? Rồi mấy năm qua, bạn sống có hạnh phúc không? Có điều gì khiến lòng bất an không? Có bước qua được không, có cần giúp đỡ gì không?

Bạn đã hàn gắn được những hiểu lầm gì, tha thứ được những lỗi lầm nào, có chấp nhận và tôn trọng được sự khác biệt của những người xung quanh chưa?

Có thường trở về nhà ngồi quây quần bên mâm cơm gia đình với người thương, có nắm tay nhau, kể cho nhau nghe những nỗi lo, những mệt mỏi, lau giúp nhau những dòng nước mắt nhọc nhằn và chạm lại nơi trái tim nhau sau những tháng ngày mệt mỏi.

Không phải ngẫu nhiên mọi người hay nói mùa cuối năm là mùa của hoài niệm. Ngẫm lại để thấy năm qua mình đã sống như thế nào, mình đã mạnh mẽ thế nào sau những biến động, những khó khăn, thử thách của năm qua.

Bởi có khi đã đạt được những thứ mình mong cầu đó, chợt một ngày nhìn lại chính mình, nhìn lại người thương, nhìn lại môi trường sống xung quanh, nhìn lại những mối quan hệ và nhìn lại nhiều thứ khác nữa mới nhận ra tận sâu bên trong trái tim mình trống rỗng. Hoàn toàn vô vị.

Mới thấy bấy lâu nay mình đã sống tẻ nhạt đến nhường nào, ngày nào cũng giống ngày nào, sáng đến cơ quan, chiều về nhà trong căng thẳng mệt mỏi bởi dòng xe kẹt cứng, khói bụi mịt mù. Mấy năm qua mình đã sống buồn chán vậy sao, quẩn quanh với những mối quan hệ không đem lại niềm vui hạnh phúc, những kết nối không chứa đựng tình yêu thương và bao dung, không đem lại nguồn năng lượng tích cực. Giam hãm mình trong những giận hờn với người với đời. Chỉ một nỗi buồn mà mất cả đời để đau. Chỉ một lần ngã mà mất cả thanh xuân để để xuýt xoa vết thương, để không ngừng đổ lỗi mà không nhận ra tất cả đã trôi qua và những câu chuyện giờ đã cũ.

Mới thấy cả năm qua mình chưa từng sống với năng lượng tích cực bình an.

Có những người dành cả đời chỉ để sống cho cái nhìn của người khác và nhìn ngó người khác sống mà quên sống cho chính mình, quên hạnh phúc cho mình mà chỉ chăm chăm hạnh phúc giống đám đông.

Hạnh phúc là mang tính chủ quan và tương đối. Tính chất mà khiến cho hạnh phúc là một trong những chủ đề khó để có thể phân tích và đưa ra một khái niệm cụ thể hay duy nhất.

Có những người vẫn hạnh phúc dù đơn lẻ một mình còn hơn chạy quanh bắt chước đám đông những kẻ không phù hợp với họ. Có người hạnh phúc về mặt tài chính nếu bản thân sỡ hữu nhiều tiền, nhiều tài sản. Có người hạnh phúc về mặt xã hội nếu họ có địa vị, danh tiếng. Có người hạnh phúc về mặt thời gian, khi họ có sự thảnh thơi, tự do, dành trọn vẹn cho gia đình ….hay cũng có người hạnh phúc về mặt thể chất khi có đủ sức khoẻ tràn đầy và sức sống mãnh liệt. Và sẽ có những người hạnh phúc về mặt tinh thần, khi họ có niềm tin, có bình an và tình yêu thương vô điều kiện. Thế nên đừng tủi thân khi thấy mình không giống họ, đừng phán xét khi thấy họ thua mình. Cần hiểu rằng mình và họ chỉ khác nhau về quan điểm, hướng đi, đích đến mà thôi.

Bản thân tôi cũng vậy, nhiều lần, nhiều người gặp (có họ hàng, có người thân, có những người hàng xóm) sẽ liên tục nói với tôi là hãy kết hôn đi, sinh con đi cho vui nhà vui cửa.

Thường thì vẫn trả lời rằng: cảm ơn cô, cảm ơn chú, con đang thấy mình sống cũng vui lắm.

Nhưng vẫn có một số suy nghĩ khác mà tôi không chia sẻ nhiều với họ.

Thật dễ để có thể nói ra những câu nói bởi họ không cần phải chịu trách nhiệm nhiều lắm, và việc có 1 đứa trẻ sẽ rất vui, đó là điều mà tôi cũng phần nào biết và công nhận điều đó. Nhưng tôi cũng thấy phía sau đó là cả một hành trình vô cùng gian nan với cách những người lớn xung quanh tôi sinh ra một đứa trẻ và nuôi dạy chúng.

Nên thường những ý kiến của những người xung quanh tôi không lấy để tham khảo nhiều cho lắm. Vì nghĩ rằng họ nói thế vì họ đã trải qua, tôi hoàn toàn tôn trọng trải nghiệm đó của họ, nhưng tôi không nhất thiết phải trải nghiệm giống như họ.

Khác xa với những người xung quanh tôi vẫn nghĩ, với tôi thì việc có 1 em bé không phải là điều dễ dàng, như khi nhìn những người xung quanh hầu hết đều thấy rằng họ tạo ra 1 em bé nhưng hoàn toàn lại không có ý thức nhiều về chuyện đó.

Bản thân tôi luôn đặt ra những câu hỏi là: liệu mình có đủ chánh niệm và sự tỉnh thức chưa? Mình có đủ vững vàng, đủ chắc chắn, đủ kiên nhẫn về tâm lý, trách nhiệm để nuôi dưỡng một em bé hay không? Khi một em bé ra đời, mình đâu hỏi ý kiến của con đâu, nên việc mình sinh con ra thì mình phải chịu trách nhiệm cho cuộc đời con.

Em bé là một sự sống mới. Em bé là một sinh linh, một linh hồn diệu kì. Em bé là một món quà nhưng cũng là 1 dấu mốc cho hành trình làm mẹ của một người phụ nữ.

Việc tạo ra em bé phải đến từ sự yêu thương của cả cha và mẹ, bởi nếu có không có tình thương đó sẽ có thể tạo ra hạt giống giận dữ cho con. Nhiều nghiên cứu cũng chỉ ra trong thời kì mang thai, những phản ứng hormone của người mẹ khi bị stress có thể qua nhau thai tác động lên sự phát triển hệ thống điều hoà hormone của con, khiến sau này khi đứa bé trở nên nhạy cảm trước căng thẳng và mắc các bệnh về tinh thần khác.

Tôi nghĩ khi có đầy đủ sự yêu thương thì em bé mới nên có mặt trên cuộc đời này, bởi nếu không có đủ tình thương mà vẫn tạo ra những em bé một cách vô tội vạ, thì rõ ràng mình đang bắt con phải chịu khổ khi đến với thế giới này rồi. Nuôi ăn thì rất dễ nhưng nuôi để con lớn lên thành người sống tử tế rất khó.

Vậy nên bản thân vẫn suy nghĩ về câu hỏi này. Vẫn loay hoay tự hỏi xem bản thân mình đã có sự sẵn sàng cho việc kết hôn và sinh con chưa? Có những chuyện với người khác sẽ dễ (lấy chồng sinh con, đó là việc bình thường, đẻ ra thì tự biết cách nuôi, làm riết thì quen, xưa giờ cha mẹ nuôi con sao thì mình nuôi vậy có gì đâu phải học) nhưng với tôi thì không. Vậy nên con đường tôi chọn có thể sẽ khác.

Nếu như một ngày mình không có em bé thì có sao không?

Tôi nghĩ chắc không sao đâu. Chắc vẫn ổn.

Đúng hơn là tôi vẫn đang suy xét, đang cân nhắc về câu hỏi đó.

Tôi nghĩ khi có thời gian cân nhắc và suy nghĩ thấu suốt, khi đã thực sự đi vào những góc ngách khác nhau của tâm trí, nhìn nhiều sự thật khác nhau, đối thoại và hiểu chính mình để đưa đến lựa chọn đó, thì dù kết quả lựa chọn thế nào đi nữa tôi vẫn không hối tiếc.

Và vì không biết làm thế nào để trở thành một người mẹ tốt, thôi thì mình cứ cố gắng trở thành một người trưởng thành và ổn định về cảm xúc trước đã. Nên hãy cứ xem cuộc đời những năm tiếp theo mang lại điều gì cho mình đây. Không ai biết chuyện gì sẽ xảy ra đâu, bởi đời là vô thường mà.

.

Một chút quan tâm, một chút xã giao cũng tốt, con người vốn là sinh vật của xã hội mà, con người chỉ tồn tại được trong những mối quan hệ, kết nối, tương tác với cộng đồng, con người không thể sống riêng lẻ một mình. Nhưng quan trọng đừng xen quá sâu vào cuộc đời người khác, đừng đem ý niệm về hạnh phúc của mình áp đặt lên cuộc đời người khác, là đừng làm quá mọi thứ lên. Có cũng được, không có cũng được, hạnh phúc bình an là được.

Chẳng dám đưa ra lời khuyên cho ai đó phải sống như thế này thế kia. Mình chỉ việc sống cho chính mình trước thảy, cách mà mỗi ngày mình tập thể dục, hạn chế những nguồn năng lượng tiêu cực, chọn những thức ăn lành mạnh… là cách đơn giản nhất mình chọn cho chính mình.
Đời này chẳng ai nói trước được điều gì, mình không thể điều khiển được việc người khác nói gì về mình, nghĩ gì về mình, đánh giá mình ra sao… Mình chỉ có thể điều khiển được cảm xúc bản thân, đối diện với những câu hỏi đó.

Có bao giờ câu hỏi mà bạn vô tình hỏi lại là một giọt nước tràn ly, lại là ngòi kích nổ cho những cơn dồn nén của cảm xúc?

Có bao giờ chỉ một câu hỏi của bạn mà lại dồn một người đến bước đường cùng hay không?

Cuộc đời này luôn đầy rẫy những câu hỏi mà đúng không?

Nhưng những câu hỏi chứa đựng được tình thương thì không phải ai cũng biết để hỏi. Bởi trước khi hỏi những câu như thế bản thân họ phải học cách “thương” trước đã, và “thương” thì là bài học phải học suốt cả cuộc đời.

.

.

.

.

Nhận bản tin mới nhất! 🎁

Đăng ký để nhận bài viết mới nhất từ ​​nguoithuongkhoinghiep.com!

Nguoithuongkhoinghiep.com

Check your inbox or spam folder to confirm your subscription.

close
Bản tin mới nhất!

nguoithuongkhoinghiep.com

Check your inbox or spam folder to confirm your subscription.

Bài Viết Mới Nhất

  • Ai rồi cũng sẽ phải đi qua từng khoảnh khắc một.
  • #nhatkynang – Cái chuyện chồng con
  • #nhatkynang – Cứ nốt đêm nay
  • Nẻo yêu thương
  • Hết khó khăn này mình sẽ lớn khôn

Categories

  • #nhatkynang (192)
  • Bài viết (373)
  • Chuyện viết (29)
  • Ngẫu hứng (82)
  • Tản văn (299)
  • Uncategorized (108)

Tôi không đặt quảng cáo cho Blog vì muốn bạn đọc có được những trải nghiệm tốt nhất khi đọc các bài viết của tôi. Bạn có thểmời tôi một cốc cà phê, để tôi có thể sáng tạo và duy trì tiếp tục trên nền tảng này.

Về tác giả

Mỗi người rồi sẽ tìm thấy được phiên bản của chính mình. Tìm thấy mục đích và ý nghĩa trong cuộc sống nó cũng giống như ta đang bắt đầu chặng hành trình khởi nghiệp để đi tìm thấy chính mình.