Những sáng thức dậy, gió thổi mơn man, khi đầu óc còn chưa chộn rộn, khi suy nghĩ đêm qua chưa kịp ùa về, khi những tâm tư còn chưa kịp đè nặng…..Nàng cứ thế ngồi đó thật yên, hít thở thật sâu thật chậm.
Chỉ muốn để đầu óc mình thật rỗng như thế.
Chỉ muốn bỏ lại những bộn bề, bỏ hết những lo toan, bỏ cả những trăn trở.
Bỏ đi những câu hỏi:
_Mình là ai?
_Rằng vì đâu, tại ai khiến đời mình nhiều chật vật?
Chỉ muốn làm một kẻ bình thường, tay trắng chẳng mang vác điều gì.
Hoá ra những năm tháng nàng rong ruổi lao ra bên ngoài để kiếm tìm, và nàng cũng đã may mắn níu giữ được nhiều điều, nhưng chưa hề có điều gì làm thoả mãn được câu trả lời bên trong nàng.
Bởi vì thứ nàng luôn tìm kiếm là chính bản thân mình.
Rồi một tiếng động nhẹ đưa nàng trở về thực tại, nhắc nàng rằng mình vẫn còn hiện diện nơi này.
Vẫn còn được ngắm nhìn đời, nhìn mọi thứ xung quanh.
Dẫu vẫn có những bộn bề, vẫn có những trách nhiệm, vẫn có những tâm tư, vẫn có những băn khoăn, dẫu mệt, nhưng nó nhắc nàng đó là hiện thực.
Nhắc nàng trở dậy và bước tiếp đời sống thường nhật.
Em tìm gì trong cuộc đời vội vã,
hay chẳng tìm gì cả chỉ biết là cứ đi.
.
.
.
.
.
