Skip to content
nguoithuongkhoinghiep.com

nguoithuongkhoinghiep.com

Một người đang đi – thông qua con chữ làm tấm gương phản chiếu để tự soi thấy chính mình

Menu
  • Bài viết
  • Tản văn
  • Chuyện viết
  • Ngẫu hứng
  • #nhatkynang
Menu

#nhatkynang – Một đoạn đường

Posted on 23/01/202624/12/2025 by admin

Từng có lúc nàng đã quên những điều mình muốn, để chạy theo những ước mơ của người khác, hoặc cũng là chạy theo những điều mà người khác bảo nàng nên làm.

Cảm giác đó rất buồn. Mỗi ngày vẫn đi nhưng bên trong luôn là những dằn vặt, dường như luôn có một điều gì đó kéo mình ngược về sau.

Với nhiều người họ thấy điều đó đâu có gì sai, còn với nàng thì cũng đâu có gì là đúng.

Nhìn lại hành trình đã bước qua, thấy mình cũng sỡ hữu rất nhiều thứ, trong đó có cả nỗi buồn, có nỗi buồn cứ âm ỉ không dứt, cũng có những nỗi buồn như cơn gió thoảng qua rồi biến mất, hay do nàng đã chọn không giữ lại thêm một nỗi buồn nào.

Một đoạn ngô nghê vụng dại bước vào đời.

Một đoạn lướt đi vô định, cứ đi mà không biết vì điều gì.

Một đoạn ham thích chạy ra bên ngoài, vươn đến những thứ lớn lao, và nhận ra “rồi sao nữa”.

Một đoạn ngồi lặng im đối diện với chính mình, ngắt mọi kết nối, không gặp bất kì ai, hỏi mình hàng trăm câu hỏi.

Một đoạn quay trở ra, thèm cái sự náo nhiệt, kết nối, mới thấy hoá ra những điều đã từng làm mình vui, giờ cũng chẳng còn vui mấy.

Một đoạn chơi vơi, tuyệt vọng cùng cực, điều duy nhất nghĩ trong đầu, phải về phòng trước đã, về được phòng, lăn lên được cái giường, chui vào cái chăn, rồi khóc cũng được, chủ yếu là mấy cái cảm xúc tức tửi, ấm ức. Chủ yếu là những ngày mệt mỏi, nghe được một câu nói, kích hoạt một cảm xúc cũ, thế là buồn.

Một đoạn là những sai lầm, cái đau đó như vừa bị té ngã, nhưng điều khó khăn là làm sao để đi xuyên qua cái đau và hiểu được lý do vì sao mình lại ngã. Có những cú ngã quá đau, do chưa quen với việc bị ngã, không biết phải làm gì, bối rối, xấu hổ, tuyệt vọng, rồi cứ nằm lì rên rỉ ỉ ôi, chờ cho chuyện này qua đi, nhưng không có cái gì qua đi cả. Chỉ còn cách tự mình vực dậy chính mình, có khi tự tìm ra được, có khi là nhờ sự trợ giúp từ người khác.

Có đoạn cứ nhích dần, nhưng vẫn chậm, và trong mắt người khác chẳng vẻ vang hay hào nhoáng gì.

Một đoạn đi vội vàng sống khô khốc ở tuổi hai mươi, một đoạn đi chầm chậm và sống vui tươi ở tuổi ba mươi.

Một đoạn đã đánh mất mình và một đoạn tìm lại được mình.

Bao nhiêu đoạn đường đi qua, đâu cũng là nàng.

Nàng không còn cố gán nhãn đâu là đoạn đường tốt xấu, đúng sai ra sao.

Nàng không cố chối bỏ hay tung hô chính mình.

Nàng chấp nhận mọi đoạn đường mình đã đi qua, chấp nhận tất cả mọi bản thể, cả tốt lẫn xấu bởi nàng là tất cả, chấp nhận những điều đã qua, chấp nhận mọi sự không thể nào khác đi được, chấp nhận cuộc sống là tập hợp tất cả mọi cảm xúc vui lẫn buồn.

Tự thấy mình thật yên nhưng cũng thật buồn.

.

.

.

.

.

.

Nhận bản tin mới nhất! 🎁

Đăng ký để nhận bài viết mới nhất từ ​​nguoithuongkhoinghiep.com!

Nguoithuongkhoinghiep.com

Check your inbox or spam folder to confirm your subscription.

close
Bản tin mới nhất!

nguoithuongkhoinghiep.com

Check your inbox or spam folder to confirm your subscription.

Bài Viết Mới Nhất

  • #nhatkynang – sách và nàng
  • Ta còn chút mộng mơ
  • #nhatkynang – Phố thị
  • Ai rồi cũng sẽ phải đi qua từng khoảnh khắc một.
  • #nhatkynang – Cái chuyện chồng con

Categories

  • #nhatkynang (194)
  • Bài viết (374)
  • Chuyện viết (29)
  • Ngẫu hứng (82)
  • Tản văn (300)
  • Uncategorized (108)

Tôi không đặt quảng cáo cho Blog vì muốn bạn đọc có được những trải nghiệm tốt nhất khi đọc các bài viết của tôi. Bạn có thểmời tôi một cốc cà phê, để tôi có thể sáng tạo và duy trì tiếp tục trên nền tảng này.

Về tác giả

Mỗi người rồi sẽ tìm thấy được phiên bản của chính mình. Tìm thấy mục đích và ý nghĩa trong cuộc sống nó cũng giống như ta đang bắt đầu chặng hành trình khởi nghiệp để đi tìm thấy chính mình.