Giờ này phố đã vãng
người chìm vào giấc sâu
em cuộn tròn chăn ấm
nơi này lạnh và yên.
.
Đêm lúc nào cũng vậy
làm người ta yếu mềm
dẫu lạnh lùng cứng rắn
cũng hoá ra dịu dàng.
.
Gió rít qua mái nhà
em nghe làn hơi lạnh
khẽ khàng như cái cách
Người rời khỏi nơi đây.
.
Những tia nắng sớm mai
kịp đẩy lùi đêm tối
còn tụi mình lặng lẽ
rời khỏi giấc mơ chung.
.
Đã gặp nhau dẫu muộn
cũng là một nhân duyên
đâu kể chuyện ngắn dài
cho bấy nhiêu mình nhận.
.
.
.
.
.

