Trăng đã treo trên ngọn cậy hắt ánh sáng qua khung cửa, mấy bảng hiệu vẫn còn nhấp nháy ánh đèn, tiếng côn trùng kêu, tiếng gió thổi lùa qua khe cửa, lâu lâu lại có nghe tiếng xe máy lướt qua vội trong đêm lạnh.
Lòng khẽ thốt, trăng đêm nay thật đẹp.
Ngồi hít thở mùi trầm vừa đốt, quyện vào không gian tĩnh mịch.
Ta lắng nghe tiếng đêm, dẫu chỉ là một không gian yên tĩnh mịt mờ.
Rồi nhận ra ký ức là một phần của bóng đêm, trời càng dần khuya, ký ức lại càng rõ ràng và sống động.
Ta lắng nghe tiếng lòng, nhận ra từ rất lâu ta đã bỏ mặc ta.
Sự rối rắm của tâm trí như đám mây đen che khuất ánh trăng vàng, nhưng đâu có hề gì, bởi luôn biết rằng, sau lớp mây đen kia ánh trăng vẫn luôn ở đó.
Rồi sáng mai ta lại thức dậy, một sự nhẹ nhàng lan dần khắp cơ thể.
Nhận ra chỉ cần một đêm thôi, mọi thứ lại có thể thay đổi nhiều đến vậy.
.
Vì bối rối giữa dòng đời như thác
vì hững hờ nên đã chẳng nhận ra
không trách rằng cuộc đời sao oan nghiệt
số phận sao lại thử thách kiếp người.
.
Từ bụi đất sẽ trở về bụi đất
không than van hay đổ lỗi cuộc đời
có vạn năm thì vẫn là hữu hạn
vạn vật này đều theo lẽ luân hồi.
.
.
.
.

