Có một lần nàng có dịp ngồi cafe trò chuyện cùng mấy người bạn. Câu chuyện đưa đẩy không rõ thế nào lại nhảy qua chuyện trào lưu, mấy xu hướng của giới trẻ hiện nay. Hai người bạn trong nhóm trái ngược quan điểm rồi ngồi cãi nhau đỏ mặt tía tai xung quanh…
Category: #nhatkynang

/Nàng/
Một danh xưng khác, nàng là con người bên trong.
Nhật ký nàng, một vùng đất riêng, nơi có những câu chuyện về hành trình những ngày tháng nàng rong ruổi đi tìm kiếm một điều gì đó.
Và rồi nàng lạc trong chính mình, lạc trong thế giới nội tâm mà nàng chưa bao giờ chia sẻ, lạc trong những hỉ nộ ái ố rất riêng của nàng.
Rồi một ngày kia, nàng đủ duyên gặp được miền thinh lặng, nàng nhận ra rằng thứ nàng cần lại chính là tìm về bên trong chính mình, nơi tồn tại những cảm xúc đơn sơ nguyên bản nhất, nơi nàng tìm lại sự cân bằng và tự do trong chính con người nàng, nơi không tồn tại bất kỳ một giới hạn nào, và cũng chính là nơi cho nàng thoả mãn sự tò mò khát khao được khám phá, chinh phục những giới hạn của bản thân.
Và. . .
Nàng không còn sợ hãi và yếu đuối khi đối diện với chính mình.
Nàng trở nên mạnh mẽ và dám sống thật với cảm xúc từ sâu trái tim.
Nàng tìm thấy được vẻ đẹp nguyên bản từ những điều bình dị nhất bên trong nàng.
Nàng đã biết yêu chính mình.
.
Nàng thích viết lách, đọc sách, yêu những điều tối giản, vì những lúc đó nàng cảm nhận được bản thân đang được kết nối với chính con người bên trong nàng. Đó là giây phút tâm trí và tâm hồn nàng được rõ ràng và sáng tỏ nhất và cũng là lúc nàng cảm thấy hạnh phúc nhất.
Đối với nàng, việc viết không phải để khen ngợi bản thân, mà viết là để phản biện con người bên trong, con người nội tâm nàng.
Viết đối với nàng chưa bao giờ là điều dễ dàng. Vì mỗi một bài viết được viết ra là một lần nàng phải đối diện với chính mình. Trải qua cảm xúc mà nàng đã từng rất nhiều lần muốn quên chúng đi, chỉ để phơi bày lên trang giấy.
Nàng bắt đầu viết vì thấy mỗi khi viết ra được những suy nghĩ trong đầu mình, nàng thấy mình nhẹ nhõm. Viết ra, viết xong rồi, thì nàng không phải nghĩ về nó nữa.
Viết là cách sống mà nàng lựa chọn. Nàng chọn viết là một phần trong cuộc sống của nàng bên cạnh những mặc khác như: yêu thương, lắng nghe sâu, sống tối giản, sống chậm, tỉnh thức.
Nàng viết không phải để nhận được sự công nhận hay sự quan tâm từ bất kì ai. Nàng viết vì mỗi ngày nàng vẫn còn được sống trên cuộc đời này.
. . .
.
#nhatkynang – Cần bao nhiêu để được hạnh phúc?
Cũng hơn 1 năm rồi nàng không xem lại mấy trang tin tức trên mạng nữa. Sáng nay ngồi cafe đợi bạn, quên đem theo sách đọc, ngồi không hơi chán nên cũng lấy điện thoại ra lướt qua mấy trang tin tức giải trí. Chỉ mới lướt chừng 5p đầu mà muốn hoa cả…
#nhatkynang – Viết cho Cần Thơ, nếu lỡ một ngày rời xa
Có mấy người bạn hay bảo Cần Thơ chán lắm chẳng có gì chơi. Mấy năm nay chẳng có thêm địa điểm du lịch nào mới, mấy điểm vui chơi cũ thì ngày càng biến chất, kiểu thương mại hoá, mất đi cái chất dân dã mộc mạc của Miền Tây. Đường phố thì chỉ…
#nhatkynang – Những cuộc trò chuyện sâu
Thật buồn cười, nhiều người bạn sau này chơi thân với nàng hay nhận xét rằng, lần gặp đầu tiên nhìn nàng kiểu khó gần khó ưa, chẳng muốn nói chuyện. Với vẻ mặt luôn khó đăm đăm và nghiêm túc quá mức, khiến nàng luôn đẩy lùi bất kỳ ai có ý định kết…
#nhatkynang – Những đơn vị cô đơn
Tuổi trẻ nàng cho rằng, chỉ cần bước chân ra thế giới bên ngoài, chỉ cần kết nối với mọi người xung quanh, có cho mình thật nhiều bạn bè, nàng sẽ vơi bớt đi sự cô đơn vốn có. Nhưng rồi khi đi qua những hành trình đó, nàng nhận ra, nàng không thể…
#nhatkynang – Vì em xứng đáng
Như Elizabeth Gilbert, từng nói: Nếu bà có thể nói 2 từ với tuổi trẻ của mình, thì đó là: “No boys”. Nghĩ về quá khứ, nàng cũng đã bao lần nhớ thương, tương tư, khóc lóc, buồn bã vì chuyện tình cảm. Không biết đã tiêu tốn bao nhiêu thời gian của tuổi trẻ…
