Rồi một ngày sẽ biết im lặng nhiều hơn bày tỏ. Thương nhiều hơn là giận. Bao dung nhiều hơn là hờn trách. Người ta đến vì có lý do để người ta đến, vậy nên khi người đi cũng sẽ có lý do để người đi. Như lá trên cành, nếu đã sống trọn…
Category: #nhatkynang

/Nàng/
Một danh xưng khác, nàng là con người bên trong.
Nhật ký nàng, một vùng đất riêng, nơi có những câu chuyện về hành trình những ngày tháng nàng rong ruổi đi tìm kiếm một điều gì đó.
Và rồi nàng lạc trong chính mình, lạc trong thế giới nội tâm mà nàng chưa bao giờ chia sẻ, lạc trong những hỉ nộ ái ố rất riêng của nàng.
Rồi một ngày kia, nàng đủ duyên gặp được miền thinh lặng, nàng nhận ra rằng thứ nàng cần lại chính là tìm về bên trong chính mình, nơi tồn tại những cảm xúc đơn sơ nguyên bản nhất, nơi nàng tìm lại sự cân bằng và tự do trong chính con người nàng, nơi không tồn tại bất kỳ một giới hạn nào, và cũng chính là nơi cho nàng thoả mãn sự tò mò khát khao được khám phá, chinh phục những giới hạn của bản thân.
Và. . .
Nàng không còn sợ hãi và yếu đuối khi đối diện với chính mình.
Nàng trở nên mạnh mẽ và dám sống thật với cảm xúc từ sâu trái tim.
Nàng tìm thấy được vẻ đẹp nguyên bản từ những điều bình dị nhất bên trong nàng.
Nàng đã biết yêu chính mình.
.
Nàng thích viết lách, đọc sách, yêu những điều tối giản, vì những lúc đó nàng cảm nhận được bản thân đang được kết nối với chính con người bên trong nàng. Đó là giây phút tâm trí và tâm hồn nàng được rõ ràng và sáng tỏ nhất và cũng là lúc nàng cảm thấy hạnh phúc nhất.
Đối với nàng, việc viết không phải để khen ngợi bản thân, mà viết là để phản biện con người bên trong, con người nội tâm nàng.
Viết đối với nàng chưa bao giờ là điều dễ dàng. Vì mỗi một bài viết được viết ra là một lần nàng phải đối diện với chính mình. Trải qua cảm xúc mà nàng đã từng rất nhiều lần muốn quên chúng đi, chỉ để phơi bày lên trang giấy.
Nàng bắt đầu viết vì thấy mỗi khi viết ra được những suy nghĩ trong đầu mình, nàng thấy mình nhẹ nhõm. Viết ra, viết xong rồi, thì nàng không phải nghĩ về nó nữa.
Viết là cách sống mà nàng lựa chọn. Nàng chọn viết là một phần trong cuộc sống của nàng bên cạnh những mặc khác như: yêu thương, lắng nghe sâu, sống tối giản, sống chậm, tỉnh thức.
Nàng viết không phải để nhận được sự công nhận hay sự quan tâm từ bất kì ai. Nàng viết vì mỗi ngày nàng vẫn còn được sống trên cuộc đời này.
. . .
.
Tuổi già, tuổi trẻ
Có khoảnh khắc nào khiến bạn nhận ra mình không còn nhỏ nữa. Hay nói thẳng là cái thời tuổi trẻ đã qua rồi, đặc biệt là giờ ra đường gặp ai lại hay xưng là bạn, hỏi ra thì mấy bạn ấy chỉ tầm 2k6, 2k7….^_^ ! ! Nào giờ, nàng vẫn hay được…
#nhatkynang – Người thơ mộng
Trong một lần trò chuyện, nàng nhận được một câu hỏi thế này: Có phải những người viết phải rất thơ mộng, rất nhạy cảm, phải sống một cuộc đời rất khác với bình thường thì mới có nhiều chất liệu sáng tác hay không? Khi đọc một bài viết, khi nghe một bản nhạc,…
#nhatkynang – Đủ duyên một lần đi qua
Lắm lúc cô đơn, vì thấy mình dường như bị bỏ lại và lạc lõng giữa những nhịp sống hiện đại không dành cho mình. Nhưng vì bản thân luôn giữ một niềm tin rằng, sẽ luôn có những vùng trời, những khoảng không (kể cả đó có là chút thinh lặng), hay những con…
Từng nghĩ mình sẽ hồn nhiên mãi mãi
Nếu là ngày bé, mỗi lần thấy mưa là thích lắm, nàng sẽ xin mẹ ra ngoài để được tắm mưa, vẫn nhớ lắm cái mùi lá cây, mùi đất ẩm ướt sau mưa. Lớn rồi thì mỗi khi thấy mưa, mở nhẹ cửa sổ hít hà cái không khí ẩm, note lại đôi dòng…
#nhatkynang – Đêm tối
Mỗi lần nhìn thấy Facebook bạn bè úp ảnh đi du lịch khắp nơi, đầm váy xúng xính, quần là áo lượt, khoe nhà khoa xe…lắm lúc cũng không tránh khỏi cái tâm lý so sánh, ghen tị. Nhưng qua rồi, xong rồi thì lại thôi, bởi bản thân hiểu rõ nhất mình đang thật…
