Hay chở nhau trên mấy con đường, những câu đùa, những câu hỏi vu vơ, và rồi nhận được một câu hỏi: – Vì sao em thương anh? Em thương anh vì anh dễ thương, anh đẹp, anh có phong cách lãng mạn, gu thời trang hợp mắt, vì anh ga lăng, anh duyên dáng,…
Category: #nhatkynang

/Nàng/
Một danh xưng khác, nàng là con người bên trong.
Nhật ký nàng, một vùng đất riêng, nơi có những câu chuyện về hành trình những ngày tháng nàng rong ruổi đi tìm kiếm một điều gì đó.
Và rồi nàng lạc trong chính mình, lạc trong thế giới nội tâm mà nàng chưa bao giờ chia sẻ, lạc trong những hỉ nộ ái ố rất riêng của nàng.
Rồi một ngày kia, nàng đủ duyên gặp được miền thinh lặng, nàng nhận ra rằng thứ nàng cần lại chính là tìm về bên trong chính mình, nơi tồn tại những cảm xúc đơn sơ nguyên bản nhất, nơi nàng tìm lại sự cân bằng và tự do trong chính con người nàng, nơi không tồn tại bất kỳ một giới hạn nào, và cũng chính là nơi cho nàng thoả mãn sự tò mò khát khao được khám phá, chinh phục những giới hạn của bản thân.
Và. . .
Nàng không còn sợ hãi và yếu đuối khi đối diện với chính mình.
Nàng trở nên mạnh mẽ và dám sống thật với cảm xúc từ sâu trái tim.
Nàng tìm thấy được vẻ đẹp nguyên bản từ những điều bình dị nhất bên trong nàng.
Nàng đã biết yêu chính mình.
.
Nàng thích viết lách, đọc sách, yêu những điều tối giản, vì những lúc đó nàng cảm nhận được bản thân đang được kết nối với chính con người bên trong nàng. Đó là giây phút tâm trí và tâm hồn nàng được rõ ràng và sáng tỏ nhất và cũng là lúc nàng cảm thấy hạnh phúc nhất.
Đối với nàng, việc viết không phải để khen ngợi bản thân, mà viết là để phản biện con người bên trong, con người nội tâm nàng.
Viết đối với nàng chưa bao giờ là điều dễ dàng. Vì mỗi một bài viết được viết ra là một lần nàng phải đối diện với chính mình. Trải qua cảm xúc mà nàng đã từng rất nhiều lần muốn quên chúng đi, chỉ để phơi bày lên trang giấy.
Nàng bắt đầu viết vì thấy mỗi khi viết ra được những suy nghĩ trong đầu mình, nàng thấy mình nhẹ nhõm. Viết ra, viết xong rồi, thì nàng không phải nghĩ về nó nữa.
Viết là cách sống mà nàng lựa chọn. Nàng chọn viết là một phần trong cuộc sống của nàng bên cạnh những mặc khác như: yêu thương, lắng nghe sâu, sống tối giản, sống chậm, tỉnh thức.
Nàng viết không phải để nhận được sự công nhận hay sự quan tâm từ bất kì ai. Nàng viết vì mỗi ngày nàng vẫn còn được sống trên cuộc đời này.
. . .
.
#nhatkynang – Yên tâm
Có những chuyện mình cứ âm thầm làm, âm thầm cố gắng, cặm cụi, chỉnh chu, từng bước một, vừa nghe qua có vẻ đó giống như bổn phận trách nhiệm, mà cũng kiểu phù du thoáng qua thôi rồi cùng hết, hà cớ gì phải chăm chút làm gì cho mất thời gian công…
#nhatkynang – Những đoạn đường rất xa
Có khi muốn đi đâu đó, một nơi xa xa một chút, ngắm nhìn những điều lạ lẫm hơn một chút, là cảm giác của mây sáng trên đồi, mở mắt ra thấy mờ mịt màu trắng đục quanh mình. Hơi lạnh mà dễ chịu tươi mát. Xung quanh đơn sơ mà rộng lớn, đủ…
#nhatkynang – Không phải sáng nào cũng bắt đầu ngày mới bằng cơ thể khoẻ mạnh
Thời gian gần đây kể từ khi tập yoga đều đặn, thay đổi thói quen ăn uống, nàng bắt đầu có được sự nhạy cảm và hiểu rõ cơ thể mình hơn. Ví như hôm nào bận việc không tập yoga, sẽ cảm thấy người hơi lừ đừ, hơi thở nông, ngắt quãng nhiều lần….
#nhatkynang – Nàng biết mình cần
Luôn giữ và rèn cho mình quan điểm viết là: Giữ sự kỉ luật, đều đặn và không quá phụ thuộc hoặc trông chờ vào cảm xúc mà làm việc. Ngay cả với blog nguoithuongkhoinghiep.com, thì nàng cũng viết và lên bài đều đặn mỗi ngày thay vì đợi cảm hứng đến. Nhưng không phải…
#nhatkynang – Những cái sướng không thể đem so sánh
Thường khi về quê, mấy buổi chiều ra sân ngồi cùng mẹ, hay gặp mấy cô hàng xóm, mỉm cười chào, vẫn hay nghe mấy câu nói: khi nào định có chồng, như con gái cô nè, nó lấy chồng bây giờ nó sắp sinh em bé rồi hay có khi là dạo này xinh…
