“Có những ngày chỉ muốn trở về quê Nằm nghe gió rít qua hàng song cửa Nói với mẹ: Con không đi làm nữa Mẹ nuôi con đọc sách hết đời, nghe?” (Thơ Nguyễn Thiên Ngân) Càng lớn lại càng thấm thía cái ước mơ tưởng chừng nhỏ bé và giản đơn nhưng lại cực…
Category: #nhatkynang

/Nàng/
Một danh xưng khác, nàng là con người bên trong.
Nhật ký nàng, một vùng đất riêng, nơi có những câu chuyện về hành trình những ngày tháng nàng rong ruổi đi tìm kiếm một điều gì đó.
Và rồi nàng lạc trong chính mình, lạc trong thế giới nội tâm mà nàng chưa bao giờ chia sẻ, lạc trong những hỉ nộ ái ố rất riêng của nàng.
Rồi một ngày kia, nàng đủ duyên gặp được miền thinh lặng, nàng nhận ra rằng thứ nàng cần lại chính là tìm về bên trong chính mình, nơi tồn tại những cảm xúc đơn sơ nguyên bản nhất, nơi nàng tìm lại sự cân bằng và tự do trong chính con người nàng, nơi không tồn tại bất kỳ một giới hạn nào, và cũng chính là nơi cho nàng thoả mãn sự tò mò khát khao được khám phá, chinh phục những giới hạn của bản thân.
Và. . .
Nàng không còn sợ hãi và yếu đuối khi đối diện với chính mình.
Nàng trở nên mạnh mẽ và dám sống thật với cảm xúc từ sâu trái tim.
Nàng tìm thấy được vẻ đẹp nguyên bản từ những điều bình dị nhất bên trong nàng.
Nàng đã biết yêu chính mình.
.
Nàng thích viết lách, đọc sách, yêu những điều tối giản, vì những lúc đó nàng cảm nhận được bản thân đang được kết nối với chính con người bên trong nàng. Đó là giây phút tâm trí và tâm hồn nàng được rõ ràng và sáng tỏ nhất và cũng là lúc nàng cảm thấy hạnh phúc nhất.
Đối với nàng, việc viết không phải để khen ngợi bản thân, mà viết là để phản biện con người bên trong, con người nội tâm nàng.
Viết đối với nàng chưa bao giờ là điều dễ dàng. Vì mỗi một bài viết được viết ra là một lần nàng phải đối diện với chính mình. Trải qua cảm xúc mà nàng đã từng rất nhiều lần muốn quên chúng đi, chỉ để phơi bày lên trang giấy.
Nàng bắt đầu viết vì thấy mỗi khi viết ra được những suy nghĩ trong đầu mình, nàng thấy mình nhẹ nhõm. Viết ra, viết xong rồi, thì nàng không phải nghĩ về nó nữa.
Viết là cách sống mà nàng lựa chọn. Nàng chọn viết là một phần trong cuộc sống của nàng bên cạnh những mặc khác như: yêu thương, lắng nghe sâu, sống tối giản, sống chậm, tỉnh thức.
Nàng viết không phải để nhận được sự công nhận hay sự quan tâm từ bất kì ai. Nàng viết vì mỗi ngày nàng vẫn còn được sống trên cuộc đời này.
. . .
.
#nhatkynang – Giữ cho mình những dịu dàng
Đã từng hỏi rất nhiều câu hỏi chỉ để có thể bước chân vào thế giới của nhau và hiểu nhau hơn. Đã từng ở lại, lặng im, siết chặt tay nhau để ủi an và chia sẻ. Đã từng ghì chặt lấy nhau trong những trời lập đông se lạnh, cùng thức dậy đón…
#nhatkynang – Nàng đã ở đây, ở hẳn, một đoạn đường.
Nàng đã ở đây, ở hẳn, một đoạn đường. Ngày vẫn cứ thế trôi, nàng vẫn cứ thế bước qua, vẫn lặng lẽ, yên ắng và giản dị, làm một người bình thường, sống một cuộc đời bình thường. Có công việc để làm, không quá vất vả, không quá thảnh thơi, không quá chật…
#nhatkynang – Hoàng hôn
Hoàng hôn thường để lại trong mắt người nhìn vài nét đượm buồn, vài cảm xúc tiếc nuối. Có lẽ vì ta vốn quen với việc định nghĩa hoàng hôn là dấu hiệu của một sự kết thúc. Kết thúc những bước chân hối hả đời thường. Kết thúc những cuộc chạy đua kiếm tìm…
#nhatkynang – Người lớn
Những người lớn nàng từng gặp họ đã dạy nàng rất nhiều điều: Họ dạy nàng phải làm điều gì, đi con đường nào, và quan trọng là phải đi nhanh, phải đuổi kịp được người khác. Họ dạy nàng phải nhanh chóng ổn định, học cách sống cho giống với những người xung quanh….
#nhatkynang – Buổi chiều 30 năm sau
Một buổi chiều, nàng ngồi đó nhìn dòng sông sau nhà đang chảy, từng đám lục bình trôi theo dòng nước lớn, mặt trời dần tắt, gió chiều man mát, không điện thoại, không wifi, không mạng xã hội, không kết nối. Nàng vốn chưa từng nghĩ sẽ có một buổi chiều của 30 năm…
